[Review]Thuỷ chử đại thần – Nhất Độ Quân Hoa

IMG_6189
Cứ ngỡ truyện hài, hoá ra không phải

Cứ tưởng ngôn tình, đến cuối mới hay đó là truyện nhân sinh

Một câu chuyện ban đầu vừa hài vừa nhảm, nhưng càng về sau càng chua càng xót, càng đắng cay

Là vì truyện quá ngược?

Không phải, dù những hành động của Thẩm Dụ từng làm khổ Đường Đại, đó vẫn không phải nỗi ngược lớn nhất trong cuộc đời nàng

Những đau khổ trong câu chuyện này, là nỗi đau không chỉ đến từ việc yêu đương, mà là những trắc trở, trớ trêu, mất mát như thể được sắp đặt trong vòng xoay của tạo hoá thật sự. 

Truyện đầu tiên mình đọc của Nhất Độ Quân Hoa là Phế Hậu Tướng Quân, nói thật tự dưng mình không đánh giá cao tác giả, cảm thấy những trò ngược tâm ngược thân ấy rất tầm thường, như những màn quằn quại của mấy cô bé tuổi teen yêu đương nhăng nhít, chờ được làm vai chính trong cuộc đời một thằng đàn ông giàu hormone con đầu đàn nào đó.

Nhưng mình đã lầm

Phế hậu tướng quân có thể là tác phẩm thời Nhất Độ Quân Hoa đang trẻ trung ham mê những thứ nhắng nhít đó thật (thế nên sau này bà ấy viết lại bộ này hoài), nhưng mẹ kế Hoa bây giờ không thể nghi ngờ về thực lực, rất nhiều tác phẩm của bà ấy hay đến nỗi mình đọc mà ngấm không dứt được

Đặc biệt là Thuỳ Chử Đại Thần, không ngờ một tác phẩm văn học mạng lại sâu sắc đến thế.

Một cuốn truyện dành cho người trưởng thành, một cuốn ngôn tình thất bại, nhưng lại thành công với việc khắc hoạ nhân sinh quan của tác giả.

Mình thích cái không khí nửa giả nửa thật trong tác phẩm này, cứ như thể tác giả chỉ mượn tay nữ chính, đưa vào bối cảnh xuyên không để tự sự lại những mặt tối của nghề mà tác giả thực sự đã trải qua.

Thậm chí nếu bay cao bay xa hơn thì thấy rằng còn có chút đả kích ngầm về sự can thiệp của chính trị đối với văn hoá, nhân dân được đọc gì, không được đọc gì, kiểm duyệt, xuất bản, văn chương, cuối cùng vẫn chỉ là bề nổi từ những cuộc đấu đá trong giới cầm quyền mà thôi.

Đường Đại ban đầu chỉ là một cô gái ngây thơ thích viết lách, có chút ham hư vinh được nổi tiếng, không ai ngờ được kết thúc như thế, lại chỉ vì bị vạ lây bởi thủ đoạn chính trị. 

Nhân vật trong này cũng rất đặc sắc, nhất là Đường Đại và Thẩm Dụ.

Đường Đại đương nhiên là nữ chính, hoặc nói nàng là nhân vật chính mới đúng, vì cả câu truyện có khác gì cuốn tự sự của nàng đâu nhỉ.

Nàng khiến cho mình cảm thấy vừa bình thường, vừa phi thường

Đường Đại, nếu là một con người bằng xương bằng thịt ngoài đời, sẽ khiến cho mình có cảm giác từ bình thường đến khinh thường. Nàng viết văn với tâm thức kẻ háo danh, đón ý chiều theo thị hiếu người đọc, nào sex nào máu chó nào giật gân, kiến thức tầm thường, vốn là loại văn hại mắt, đọc phí thời gian, vừa ức chế vừa làm giảm khả năng đánh giá của bản thân.

Nàng được xuất bản sách nhờ đi “cửa sau”, đứng trên đỉnh cao danh vọng nhờ làm tình nhân của một người đàn ông, nàng vì dục vọng không kìm chế được mà ngủ với người đàn ông của bạn thân đã mất.

Nhưng nàng kiên cường sống dù bị đoạ đày, nàng thông minh có thể nhận ra âm mưu chốn hoàng quyền, nàng nhân hậu bật khóc trước cảnh chém giết man rợ, nàng dành tình mẫu tử bao dung thực sự cho đứa con nuôi, và cuối cùng, nàng hào hiệp giơ đầu chịu chết để bảo vệ những người đồng nghiệp của nàng. 

Và còn một điều đáng ngưỡng mộ nữa, phải nhắc, đó là cách yêu của nàng.

Nếu nói phụ nữ mềm lòng nên hay chịu thiệt trong tình yêu, thì Đường Đại lại không chịu thiệt một miếng nào cả.

Chính xác thì, nàng đã thắng trong cuộc giằng co dành cho trái tim, nhất là đối với Thẩm Dụ.

À, thôi hãy để Thẩm Dụ lên sàn đi, anh này cũng hay lắm, chưa bao giờ mình cảm thấy một “nam chính ngôn tình” nào chân thực đến thế.

Dù Đường Đại có nói với anh rằng anh chẳng phải nam chính trong câu chuyện của cuộc đời nàng, nhưng theo định nghĩa của mình thì anh là nam chính cũng được, ít nhất vì anh là người đàn ông có số phận gắn chặt với nữ chính nhất. Dù không phải tình yêu thắm thiết, cũng là ràng buộc từ định mệnh.

Thẩm Dụ là một con người làm chính trị điển hình, không tìm đâu ra những đặc tính uỷ mị vô lý như ngôn tình hay vẽ ra, cuộc đời anh ta bận rộn tính toán nhiều thứ, quyền lực, địa vị, tình yêu vứt đến tầng thấp nhất, thậm chí còn không cấp thiết bằng tình dục :)))) 

Thực ra hành xử như Thẩm Dụ mới chính là cơ chế chung của đa số đàn ông trên đời này, nhất là đàn ông có tố chất con đầu đàn như anh ta. 

Bạn không tin ư?

Người như thế, có thể có chân tình hay không?

Câu trả lời có lẽ rất phức tạp.

Cho đến cuối cùng, hai người này vẫn khiến mình cười ra nước mắt. Thẩm Dụ hỏi Đường Đại: Từ đầu đến cuối nàng có yêu bản Vương không?

Đường Đại lại trả lời: Vậy từ đầu đến cuối, Vương gia có yêu ta không?

Cả hai đều ngang bướng vậy đấy.

Nhiều lúc mình cũng hoang mang, rốt cục hai người này có từng một chút nào yêu nhau hay không?

Nhưng trong cuộc thi tình cảm chẳng phải có cái luật ai mở miệng trước người đó thua sao?

Hay là chỉ mới qua một cái liếc nhìn, vị Vương gia cao ngạo đó mãi đến nhiều năm sau này vẫn nhớ đến hình ảnh nàng ngồi trong Lan Nhược Tự, cổ án thanh đăng, tóc dài rối tung, tay trắng cầm bút, trong miệng khẽ hát giai điệu cố hương xa ngàn năm.

Thẩm Dụ cái gì cũng áp đảo Đường Đại, tuổi tác, cơ trí, sức mạnh, tiền tài, quyền thế, nhưng trái tim quyết tuyệt phải cam bái hạ phong. 

Thẩm Dụ có tự lừa mình dối người đến thế nào, thì người khiến anh ta nuối tiếc, đau đớn nhất trong một kiếp sống này, vẫn là Đường Đại.

Còn Đường Đại?

Khi còn trẻ, nàng từng yêu Hàn Phong, khi tình yêu ấy vì cuộc đời này mà phải đứt gánh, nàng vẫn sảng khoái chúc phúc cho chàng.

Với Diệp Độc Thành, lúc đầu là sự tin tưởng, ỷ lại, nhưng hắn khiến nàng hận, mà nàng hận, thì sẽ dồn hắn vào chỗ chết

Đối với Hình Viễn, Đường Đại chưa từng có cảm xúc hơn mức bạn bè (friend with benefit, why not), dù mình nhìn thấy cuối cùng, Hình Viễn lại có chút gì đó với Đường Đại, dù là thay thế cho Hà Hinh hay gì đi chăng nữa.

Vây cuối cùng, người đàn ông của nàng là ai?

Người nào khiến nàng từ chối Hình Viễn: “Ngươi không phải người có thể bầu bạn với ta nơi thiên nhai, ta vẫn là không đợi được hắn”

Người nào khiến nàng đề tựa rằng: 

Trăm ngàn năm sau, khi giấy mực theo năm tháng nhạt đi, khi những đường viền tư ấn không còn nhìn rõ, chàng và ta đều trở thành cổ nhân trong lời bình phẩm của người đời. Ai sẽ còn suy đoán những bí mật phía sau những văn tự này? Ai sẽ còn ở trong chùa cổ lụn bại, trong đêm lạnh trên núi, tay của chàng vì ai mà cầm bút?

Có thể nếu không xuyên không?

Nếu ở nơi này, ta có thể gặp được chàng

Thì ra ở nơi này, ta có thể gặp được chàng.”

Những dòng bút cuối cùng nàng lưu lại, là dành cho Bồ Tùng Linh.

Đường Đại chính là Nhiếp Tiểu Thiến của chàng

Nhân sinh như mộng, dù là chân ái, dù là người nàng yêu, thì ngay từ đầu gặp nhau, nàng đã không phải hiện thực của chàng.

Thẩm Dụ cầu xin nàng, nàng không cho, mà hướng Bồ Tùng Linh phó thác hậu sự.

Dù chàng gặp nàng quá muộn

Dù chàng không thể cho nàng một kết cục viên mãn

Nhưng thế thì sao chứ, hãy để mộng của nàng, cả mộng của chàng, lưu danh thiên cổ.

Thực ra, khi mình ngẫm kỹ hơn, có lẽ Bồ Tùng Linh không thật sự là tình yêu khắc cốt ghi tâm của Đường Đại, mà giống Bạch Trường Sơn nàng luôn tâm niệm, chỉ đẹp khi nằm trong mộng ảo.

Bồ Tùng Linh có bóng hình của Hàn Phong năm xưa, Đường Đại từ ngưỡng mộ văn chương giản dị mềm mại ấy, rồi đến tư cách cao thượng của chàng, nay người ấy lại đến trước mặt nàng, không tồn tại tì vết từ sự trêu đùa của số phận, không cần sợ hãi được mất, nàng rung động.

Nhưng mình chợt nhớ, trước cả Hàn Phong, Đường Đại từng ngây người ngắm một Thẩm Dụ đại mã kim đao, ngồi trên bãi cỏ, trường bào nguyệt sắc được nắng tháng năm nhuộm thành màu vàng nhạt, một tổng biên tập Thẩm Dụ, đọc chín ngàn chữ nhanh như gió, hiểu biết thông thái, thẩm định từng tác phẩm thấu đáo, từng khiến Đường Đại một giây ngưỡng mộ.

Người đó, vậy mà đọc tất cả tác phẩm của nàng, không sót một chữ nào.

Nếu, dù chỉ một phần khả năng, nhưng nếu như Thẩm Dụ cứ mãi giữ cho mình là vị tổng biên tập hôm ấy, có lẽ Đường Đại sẽ yêu anh ta không biết chừng, Đường Đại cho dù không phải văn hào xuất chúng, nhưng trái tim nàng vẫn là trái tim một văn nhân, rung động trước những thứ văn nhã như thế đấy. 

Thật đáng tiếc, Thẩm Dụ đã sinh ra để chọn con đường của quyền thế, có quyền lực thì càng bá đạo, càng không chịu nhún nhường, càng không thể buông bỏ thể diện, lợi ích cho một người, Đường Đại không thể yêu hắn nữa. 

Đến cuối cùng, hắn cảm khái rằng, nếu có thể, kiếp sau muốn yêu nàng thuần thuần khiết khiết, không vướng bận hoàng thành, không có Trường An, không phải Vương gia cao cao tại thượng. Không có những thứ đó, hắn chỉ còn là một con người tính cách tuỳ hứng, trí tuệ sắc sảo, ngông nghênh cao ngạo, chẳng phải là một mặt của Bồ Tùng Linh đó sao. 

Bởi vậy, Bồ Tùng Linh chính là Mr.right của Đường Đại, gồm hai mảnh ghép tốt đẹp nhất từ Hàn Phong và Thẩm Dụ, chàng ta là nhân vật có thật duy nhất trong những người đã đi qua cuộc đời nàng, nhưng dường như lại tồn tại giống như một giả định hơn là một người thực, để thành toàn cho phần tâm ý còn dang dở của nàng.

Kết thúc bài review lê thê này, bạn biết đối với mình tác phẩm này hay hay dở rồi chứ đúng không.

P/s: À quên, chống chỉ định người non nớt, không chịu đựng nổi những biến thái vặn vẹo của tính dục và tâm lý con người. :)))

Một suy nghĩ 9 thoughts on “[Review]Thuỷ chử đại thần – Nhất Độ Quân Hoa

  1. Nàng ơi còn tác phẩm nào của Quân Hoa mà nàng thấy hay nữa k? Mình đọc Thủy chử đoạn đầu thấy khá nhảm nhưng kiên trì đọc tiếp nhờ có review của nàng. Cuối cùng bị cuốn vào mạch truyện và cũng thấy ám ảnh k thôi :((

    Liked by 1 person

    1. Có á nàng, mình cũng đang ngâm giấm review về Đông Phong Ác, điểm cộng là HE chứ không kết thảm như bộ này, ngoài ra một số bộ khác như Thịt Thần Tiên, Phiếu Cơm, mình thấy càng truyện mới thì tác giả càng viết chắc tay, phong cách cũng rõ ràng hơn thời Phế Hậu Tướng Quân nhiều.

      Số lượt thích

  2. Truyện này thực sự rất hay.
    Trước ko nói đến những điểm đặc sắc nổi bật của nó, mình thấy rõ đây là một cuốn tiểu thuyết rất tình, rất lãng mạn chứ đâu phải một cuốn ngôn tình thất bại =))). Chỉ là phần tình yêu không hề hời hợt, không lý tưởng hoá, cứ bình thường dung dị đến tàn khốc.
    Với cả, đọc xong truyện mà ko đọc bài review này thì quả đáng tiếc lắm =((((

    Số lượt thích

    1. Cám ơn nhận xét của bạn nhiều lắm nha ❤
      Chính Đường Đại (hay tác giả) nói đây là cuốn ngôn tình thất bại đó, không phải là ở diễn đạt thất bại, mà là cái tình ở đây nó quá sứt sẹo. Độc giả đọc ngôn để làm gì, để đắm chìm trong cảm giác "tình yêu nó quan trọng", dù là SE. Còn đây thì người đọc cảm thấy tình yêu nó không đáng 1 xu, ngôn từ hoa mỹ, tình dục thăng hoa, tâm đầu ý hợp nhưng không phải tình yêu. Đại tử chỉ khao khát tình yêu, cuối cùng nhận ra tình yêu là hư không, Thẩm Dụ là người ở bên cạnh lâu nhất, cũng không phải nam chính mà nàng mong đợi, không ai có thể mang lại tình yêu mà nàng mong đợi.

      Liked by 1 person

  3. Chào bạn, lang thang trên mạng kiếm truyện má Quân thì đọc đc bài này, cám ơn bạn đã viết hay đến như vậy, tìm đc 1 bạn thích đọc truyện hại tim hại não của má Quân thật khó như lên trời =))
    List review của bạn cũng rất hợp gu của mình, nhất là thích đọc truyện má Cửu và má Quân =)) Rất mong bạn sẽ review thêm nhiều truyện hay để mình tìm đọc ké =)))
    Nhà mình tuy ko siêng viết review nhưng cũng có list ngôn mình ưa thích nếu rảnh bạn có thể tham khảo biết đâu tìm đc truyện hợp với ý mình 🙂

    Liked by 1 person

    1. Mình cũng muốn cảm ơn bạn nè ❤ ❤
      Mình sẽ sang, chúng ta add nhau nhé, dù bây giờ mình cũng lười quá mà mỗi lần thấy có người comment ủng hộ lại khiến mình có động lực siêng hơn :3

      Liked by 1 person

  4. Vậy là truyện Quốc Gia Màu Xám ra sau hở bạn? Không biết bạn đọc hay chưa, tuy dòng chảy truyện cực giống, nhưng vì bạn nv chính bên kia có tâm thái khác nên khi đọc lại có trải nghiệm hoàn toàn khác.
    Thật ra mình thích Quốc Gia Màu Xám hơn. Ai sống trên đời đều phải mò mẫm để đi, cũng không hẳn là vì muốn tìm được kết cuộc cho sự tồn tại, chỉ đơn giản là phải bước thôi. Vì thời gian của từng người chỉ dừng lại khi họ mất đi, mà ai cũng không muốn mình thành hư không, hoặc không cam lòng phải biến mất. Mỗi người sinh ra dù có sẵn thế giới nhưng đều cô linh. Cuối cùng ai giữ lại được gì cho chính mình.
    Tác giả có để lại quả tim lúc viết Thủy Chử Đại Thần, chứ Quốc Gia Màu Xám chắc bả thả cho chó ăn rồi.

    Số lượt thích

    1. mình chưa, định đọc lâu rồi nhưng khổ cái là không ai edit hoàn, nhìn convert 200 chương nản thật sự. Cũng thấy nhiều người bảo là truyện xám xịt y như cái tên của nó vậy đó

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this:
search previous next tag category expand menu location phone mail time cart zoom edit close